Sắp thêm một tuổi

Home / Uncategorized / Sắp thêm một tuổi

Sắp thêm một tuổi, xin kể lại một số câu chuyện lẩn thẩn của mình, chỉ vì một ngày mai tươi đẹp hơn.
Sau một thời gian dài lọ mọ đọc sách giữa giờ họp. Một ngày đẹp trời có một thùng to tướng được bưu điện chuyển đến. Chồng hỏi “Em định làm gì với cái đống này?” “À, có gì đâu. Em tự làm đồ dưỡng da thôi mà” ( Có tầm 15kg nguyên liệu các loại thôi ạ. Và may quá nhà mình k có cái tiền lệ là phải xin phép chồng làm việc gì..) May thế chồng mình k mắc chứng đau tim. Chứ k thì cũng ngất với những ý tưởng như vậy của mình. Thế mà cuối cùng cũng vẫn nên cơm cháo, k vứt cái gì đi trong cái đống 15kg ban đầu đấy! Nghĩ mình cũng thật là dũng cảm.
Câu chuyện về mở công ty. Một ngày đẹp trời có chị bạn rủ mang sp đến cửa hàng để bán. Vì chị là designer có tên tuổi ở HN, mình cũng ái ngại lỡ có ảnh hưởng gì..Mình nghĩ bụng, bán thế này mà có thằng nó hỏi đến thì chết, thôi thế phải đi mở công ty thôi cho nó đàng hoàng. Sau khi mở xong, lại có chị bạn khác bảo, em mở cty thế lại có một đống bọn (thuế, kế toán, quản lý khu vực..) nó hỏi đến, sao không hỏi ai mà đã mở?! Đi đóng cửa cty ngay thôi! Thế là Cty mất 1 tuần để mở nhưng 2 tháng để đóng. Và em vẫn cứ làm cái việc em làm thôi, không có gì thay đổi nhiều. Vẫn cảm ơn đời vì quanh mình có những người bạn bù trừ cho những chỗ lẩn thẩn của mình và vẫn yêu quí mình dù có việc gì xảy ra :D.
Câu chuyện chai lọ. Chả là mình có tí nghề tay trái làm đồ skincare handmade. Khi mới ra lò sp đầu tay cách đây dễ tầm 2 năm, mua được mẻ chai lọ lần đầu cũng rất đẹp, vài chục K một chiếc lọ chứ k ít, vì mình k mua cái xấu và rẻ bao h :(((. Sau khi cho sp vào thì thấy nắp chai k ổn. Thế là quyết định thay toàn bộ chai lọ! Ôi thôi, học business nên cái gì mà là chi phi không lấy lại được thầy bảo chẳng nên tiếc, gọi là sunk cost! Thế là bụng bảo dạ, chẳng nên tiếc! Đến lúc nhờ chồng đổ từ chai cũ sang chai mới, sau khi hướng dẫn rõ ràng cách dán nhãn để phân loại, chồng hì hụi làm.. Lúc quay lại, thấy chai nào cũng trọc lốc như nhau, hỏi, “Nhãn đâu?” “Anh quên mất!” Thế em phải làm gì?” “À, dễ lắm! Em ngửi đi, em làm ra mà!” “A há, đúng chuyên nghành của mình!” Thế là đành méo mặt ngửi từng chai rồi mới dán nhãn.
Chuyện đi mua máy in label ( chuyện áp chót, mới sáng nay)! Chả là mỗi lần thay nhãn mác có khi tốn đến cả 10tr để in, mà cứ chẳng may có người không hài lòng, hay thay đổi sp mà vứt đi thì phí. Lại có những sp chỉ làm cho có 1 người dùng thì phải viết tay lên để miêu tả nó là cái gì chứ lỡ dùng sai thì cũng mệt. Thế là mới nghĩ ra đi mua cái máy print label. Budget có hạn tầm 5Tr đổ lại, mà sau khi nghiên cứu cái “ngon” nhất mà đúng như mình muốn có tầm 30-50tr. Sáng thì chồng khuyên em viết tay đi! Lại còn được chị bạn cổ vũ khen chữ đẹp :)))! Có khi thay vì đi mua máy in em sẽ đi học viết chữ đẹp!!
Kỷ niệm Vivita Aroma đời đầu. Thế mà cũng được đến 2 năm rồi đấy chứ.Lâu lắm k lọ mọ. Nhân dịp hôm qua lại có mấy bạn hỏi đến làm mình cũng thấy vui. Nhân dịp sắp sang tuổi mới, có tí kỉ niệm để nghĩ về. Các bạn nào đã quen với những câu chuyện lẩn thẩn của tớ, thì để năm sau tớ update nhé! Những chuyện thế này mỗi năm tớ chỉ dám kể 1 lần thôi ạ!! Nhưng chuyện gì thì chuyện, chỉ làm khi mình thấy vui và có ý nghĩa.
See Translation

62 Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *